Kết quả tìm kiếm cho "nhờ nuôi chim trĩ"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 321
Từ vẹt đến chim sáo, một số loài chim có thể bắt chước giọng người đáng kinh ngạc. Đằng sau khả năng này là cấu trúc não bộ đặc biệt và bản năng gắn kết xã hội.
Khi tiếng chim kêu chiều vọng về từ các cánh đồng lúa bạt ngàn, lòng tôi lại trĩu nặng nghĩ suy về những người mở đất phương Nam.
Khi nhiều mái nhà vùng quê còn chìm trong giấc ngủ, ở ấp Vĩnh Bắc, xã Ngọc Chúc đã rộn ràng tiếng bước chân ra sân. Hơn 10 năm qua, thói quen đá bóng lúc 5 giờ sáng giúp người dân rèn luyện sức khỏe và lan tỏa lối sống tích cực giữa vùng quê yên bình.
Xuân về trên vùng đất Vĩnh Tuy mang theo sắc xanh của những ruộng khóm, tiếng cười của nông dân trúng mùa, được giá. Giữa bức tranh nông nghiệp, nông thôn đang chuyển mình ấy, câu lạc bộ Nông dân thu nhập cao xã Vĩnh Tuy nổi lên như một điểm sáng, nơi hội tụ những nông dân dám nghĩ, dám làm, dám đổi mới để làm giàu chính đáng trên chính mảnh đất quê hương.
Sắc mai vàng điểm tô không khí rộn ràng đón Tết trên vùng đất phương Nam. Tại An Giang, nhiều hộ dân vẫn bền bỉ gìn giữ những giống mai quý, chăm sóc từng gốc cây với sự cẩn trọng và tâm huyết. Việc canh cho mai nở đúng thời khắc giao thừa không chỉ là kinh nghiệm nghề trồng kiểng mà còn thể hiện tình yêu với truyền thống, với nét đẹp văn hóa Tết cổ truyền của dân tộc.
Đó là đúc kết của cựu tu sĩ Phật giáo Lobsang Phuntsok, người sáng lập cộng đồng Jhamtse Gatsal tại Ấn Độ - "trường học" nằm giữa dãy Himalaya chuyên nuôi dưỡng và dạy dỗ những đứa trẻ bị bỏ rơi.
Giữa thành phố Huế yên tĩnh, suốt những năm qua, Phan Vũ Tuấn vẫn lặng lẽ vẽ cây tre. Sinh tại Hương Sơn (Hà Tĩnh), chàng trai sinh năm 1994 bất ngờ chọn ở lại Huế để lập nghiệp mà không phải Hà Nội hay Thành phố Hồ Chí Minh.
Chủ đề tranh của anh đa dạng nhưng thống nhất về tinh thần: hướng về quê hương, con người Việt Nam và các giá trị văn hóa
Trận chiến sông Như Nguyệt oai hùng của quân và dân Đại Việt chống quân Tống xâm lược cùng bài thơ thần “Nam quốc sơn hà” đã đi vào sử sách được gần 1 thiên niên kỷ, là niềm tự hào to lớn của các thế hệ người dân nước ta.
Ở miền Tây, duy nhất An Giang là có núi non nằm xen lẫn với đồng bằng. Mỗi dãy núi đều gắn với những câu chuyện kỳ bí thời mở đất.
Có những buổi chiều ở Khúc Toại, lặng nhìn những mẩu gỗ thừa sót lại sau một ngày buôn bán, một ý tưởng dần sáng lên và ít ai ngờ chính từ những “phế phẩm” ấy, qua bàn tay người thợ một dòng tranh nghệ thuật độc đáo đã hình thành, lặng lẽ mà bền bỉ nuôi dưỡng hồn cốt văn hóa Kinh Bắc.
Những ngày rảnh rỗi, tôi hay đưa gia đình về thăm xứ vườn Khánh Hòa, xã Mỹ Đức. Ở đó, có người ông hơn 90 tuổi đời còn bền bỉ giữ gìn tình cảm sâu nặng với mảnh đất cha ông.